Showing posts with label Parental Love. Show all posts
Showing posts with label Parental Love. Show all posts

Friday, May 17, 2013

Giảm căng thẳng cho bọn trẻ - bạn làm được không?

No comments:

Stress Management for Children


Bài viết của Emma trong cách quản lý stress cho trẻ em (và cả bố mẹ) gợi cho tôi nhớ đến cách mẹ tôi phản ứng thế nào khi em tôi “lên cơn” vào một ngày nọ. tôi nhớ mang máng đó là hồi nó học lớp 6, mẹ không cho nó đi chơi và bắt ở nhà học bài vào ngày chủ nhật, thật ra bình thường cũng chẳng có gì, nhưng không hiểu sao hôm đấy nó phản ứng rất dữ dội, khóc lóc và “mắng nhiết” mẹ tôi là đối xử với nó tệ bạc, cuộc sống của nó như “con chó” Tôi rất sốc với những gì mình nghe thấy lúc đó,WTF, vì sao lại có thể nói những từ đó, tại sao lại hư đốn như vậy, không có ai dạy hay sao. Và một hình ảnh khác phản chiếu lại là - mẹ tôi vẫn cứ ngồi máy tính, không thèm liếc nó đến một cái, không thèm trả lời, còn nó thì lăn lộn trên giường rên rỉ ( dĩ nhiên sau khi la hét không ai phản ứng thì cũng phải hạ xuống rên rỉ thôi), tất cả cái đấy chắc là đã mất 2 tiếng. Đợi cho nó xong cái “cơn đó” thì mẹ tôi bắt đầu nói chuyện…

Tuesday, April 23, 2013

6 cách để con bạn từ 3 đến 5 tuổi bận bịu một cách vui vẻ

No comments:



The Top 6 Ways To Keep Your Toddler Busy And Happy


Rửa thức ăn
Công việc này có 2 yếu tố yêu thích của đứa trẻ: trách nhiệm và nước. Giao cho đứa be công việc rửa một số thứ và trước khi bọn nó bắt đầu chán bạn cũng đủ thời gian để chuẩn bị xong bữa tối của gia đình. Nhưng cũng phải cẩn thận vì có một lần 2 đứa quỉ nhà tôi đã cùng nhau “rửa” mấy trái cà chua 35 phút và sau khi hoàn thành nhiệm vụ thì cũng chẳng “còn gì” nữa. Ghi chú: để tiết kiệm nước có thể đưa cho chúng cái chậu thay vì rửa ngay vòi.

Sunday, April 21, 2013

Dạy con kiểu Ý (p.1)

No comments:

Sau đây là cách phân tích của người mẹ VN sinh con ở Ý nói về cách dạy con của người Ý ;)

Tuesday, April 16, 2013

Chuyện bỉm tã (Phần 1)

No comments:


1. Chuyện mặc vào : 

Người ta tranh cãi nhau rất nhiều về vấn đề này. Có lần đọc trên một diễn đàn, em gái sinh vào thời kì cuối của thế hệ 8X, hỏi một câu rất ngớ ngẩn : "Em sắp sinh em bé, mà đang phân vân không biết có nên mặc bỉm cho con em và sử dụng khăn ướt không? Nói thật thì vấn đề tài chính em không lo ngại, em chỉ ngại các hoá chất độc hại có trong khăn ướt và bỉm, sẽ làm hư da con mình, hoặc gây ra các chứng bệnh ung thư hoặc gì đấy thì thương lắm. Em định sẽ để vậy cho con em đến lớn, chịu khó giặt giũ vậy. Các chị thấy sao?"

Thế là hàng trăm câu trả lời theo kiểu "chuyên gia tư vấn" được tung lên topic. Cô đồng tình, Em lưỡng lự, Chị phản đối, Bà la mắng..Thôi thì rền vang một góc trời. Mình cũng cố ngồi đọc hết tràn lan 10 trang topic (nhằm đo lường tình hình nuôi dạy con ở quê nhà tiến triển ra sao í mà!). Sau cùng cũng đọc được một câu trả lời rất xứng đáng. Đại loại như sau :

"Em nghĩ thế nào khi em ở vào thế hệ sau cùng của 8X mà thông tin cập nhật lại lạc hậu đến thế? Lẽ ra trước khi em mang thai, em nên tìm hiểu ngọn nguồn các thứ và nếu cần thì nên đi học một lớp học tiền sản lẫn chăm sóc trẻ. Ngay cả việc có nên mặc bỉm cho con hay không mà em còn phân vân, thì mai này, khi sinh con ra còn bao điều nặng nhọc và khó khăn hơn nhiều, chả lẽ mỗi lần xảy ra em lại ngồi gõ gõ và chờ đợi người khác trả lời rồi em mới dám làm cho con em? Có chắc là lúc đó sẽ kịp để cứu vãn trong trường hợp tình thế nguy cấp?

Nếu ai cũng lo sợ vô căn cứ như em thì làm gì người ta bán được bỉm? Và bọn trẻ con dùng bỉm chắc đã chết hết rồi em ạ. Mà tiên phong trong việc chết chóc vì dùng bỉm là bọn trẻ "mắt xanh mũi lỏ" đấy. Nghe bảo chúng đã dùng bỉm trước chúng ta những trăm năm cơ. Nên em cứ yên tâm mà dùng nhé. :D 

Tuy nhiên em cũng cần lưu ý vài điều khi dùng bỉm cho con : 

- Lựa chọn các nhãn hịêu có uy tín mà dùng. Ưu tiên cho các loại bỉm mỏng và thấm hút tốt.
- Với khí hậu nóng ẩm như ở VN thì nên thay bỉm cho con mỗi 2 hours một lần. Hoặc lâu nhất thì 4 hours một lần. Vì để lâu hơn chắc chắn con em sẽ bị hâm. 
- Trong trường hợp bé đại tiện, thì em nhất định phải thay bỉm mới cho con NGAY LẬP TỨC. Vì trong phân có nhiều chất bẩn, sẽ dễ dàng tác động lên da trẻ. 
- Nếu em lo ngại quá nhiều về việc hâm tả, thì sau mỗi lần bỏ cái bỉm cũ, và dùng khăn ướt lau chùi cho con xong, em để con thông thoáng 15 phút rồi mặc bỉm trở lại.
- Mua hẳn một lọ kem chuyên dụng chống hâm tả loại tốt, cứ mỗi lần thay bỉm là thoa vào cho con. 
- Nhà có điều kiện, vào mùa oi nóng nên mở điều hoà cả ngày, để con thoải mái không ra nhiều mồ hôi, giảm thiểu việc hâm tả. 


Còn nếu như em đã có ông bà, chú bác, cô dì, vài ba người giúp việc xúm vào lo cho con em, thì chị nghĩ cũng có thể không cần cho con mặc bỉm làm gì như em nói đó. Vì bấy nhiêu người đó cũng đủ để giúp em giặt giũ, lau dọn và thay phiên nhau canh chừng con em ị tè cả ngày rồi. Còn nếu chỉ một mình em, thì chị cần cảnh báo cho em biết trước một điều. Với tần suất tiểu tiện của bọn trẻ con, mà em không mang bỉm cho bé, thì em chắc chắn sẽ không thể tránh khỏi hai bi kịch sau : 

- Cắm mặt vào đít con cả ngày để xem khi nào con tiểu tiện.
- Cắm mặt vào máy giặt và dây phơi quần áo cả ngày vì phải tranh thủ giặt giũ để còn kịp khô ráo cho con. 


Như thế, chẳng chóng thì chày, cuộc sống gia đình sẽ chẳng khác một món nợ mà em phải mang vì em chẳng bao giờ còn tí thời gian nào cho em cả. Sống như thế thì ý nghĩa gì nữa em?"


Đấy, cái chuyện mặc vào chỉ ở một topic nhỏ đã ồn ào đến thế. Thử hỏi ở quy mô xã hội nó còn bành trướng đến độ nào? Thôi thì mình dừng ở đây. Vì quan điểm của mình đã rất rõ ràng. Còn quan điểm các bạn ra sao thì tuỳ vào hoàn cảnh và sự hiểu biết mà chọn lựa vậy. Suy cho cùng, người ta nghĩ khác mình không có nghĩa là người ta sai. ^^

Pamper premium - loại bỉm bạn Bea đang dùng đúng tiêu chí nhà nghèo : đẹp-bền-tốt-rẻ..hehehe..Nhưng khi về VN thì không xài được Pamper, vì chất lượng có vẻ kém quá! Có lẽ vì giá thành chênh lệch quá nhiều chăng? Pan trước kia về Việt Nam hoặc là mẹ mang cả bỉm về hoặc là xài Goon. Không thì hâm tả đủ kiểu!)2. Chuyện bỏ ra : 

Nói thật là tôi thấy dành thời gian tranh cãi cho "chuyện mặc vào" thật phí quá! Vì thật ra nó chẳng có gì to tát hay khó khăn. Chuyện bỏ ra mới có nhiều điều để nói. Vậy mà thật lạ. Đi vòng quanh hiếm thấy vụ tranh cãi nào ầm trời như trên. Đa phần người ta lặng lẽ đọc, lặng lẽ tìm hiểu, lặng lẽ thực hành...rồi chẳng biết kết quả ra sao mà lặng lẽ...lặn mất tăm!

Tuy nhiên, cũng có vài ba trường hợp nhào vào cái topic "Làm sao bỏ bỉm cho con" của người ta rồi oang oang theo các kiểu sau :

- Các mẹ sao thế nhỉ? Sao lại mặc bỉm cho con làm gì rồi giờ nghĩ đến việc tháo ra? Con nhà tớ nhé, từ nhỏ đến lớn chưa tốc cắc xu nào cho bỉm. Khi tớ chưa đi làm thì tớ chịu khó giặt giũ, xi đái cho con đúng giờ giấc. Sau đó thì có bà, rồi có người giúp việc làm giúp. Đến giờ vẫn xi đái đấy, ngủ thì tè ra mình chịu khó giặt giũ vậy. 
- Các mẹ sao thế nhỉ? Bỏ bỉm có gì đâu mà khó. Con tớ 10 tháng này, đã bỏ bỉm hẳn ra rồi. Bà ở nhà cứ canh nửa tiếng hoặc 45 phút là cho đái/ị thôi. Ra ngoài cũng thế. Việc gì phải lo lắng cả lên? 

Ở đây tôi không muốn đánh giá hai trường hợp "oang oang" trên, vì hoàn cảnh của tôi khác họ : TỰ THÂN NUÔI CON. Hơn nữa, tôi còn phải dành thời gian trong ngày sống cho tôi, cho những ước muốn nhỏ nhoi còn lại của bản thân nữa chứ. Đâu thể nào cứ suốt ngày "cắm mặt vào đít con" để canh chừng việc ị đái, giặt giũ. Rồi còn ăn uống, chơi bời với chúng nữa mà. Nên thôi, tôi xem như không thấy các thể loại "oang oang" đó. Và các bạn cũng tránh comment kiểu đó vào entry của tôi. Được thế tôi mang ơn.

3. Pan đã bỏ bỉm như thế nào? 

>>>Thời gian thích hợp : 

Trong các sách nghiên cứu, người ta bảo thông thường một đứa trẻ sẽ có khả năng "cảm nhận" được việc ị tè của mình vào lúc nó 18 tháng (Điều này không có nghĩa là đứa nào biết sớm thì thông minh hơn, hay biết trễ hơn thì ngu hơn. Xin nhớ cho, cái chỗ đánh giá sự thông minh nó nằm ở tận trên cao chót vót, còn ở đây, đang nói về chỗ khác rồi..!) Đó là lúc người mẹ cần chuẩn bị mọi thứ để con sẵn sàng bỏ bỉm. Thời gian lý tưởng cho việc training là lúc bé 2 tuổi, khi đã đủ độ nhạy cảm để nhận biết việc tiểu tiện một cách chính xác.

Như Pan, lúc 15 tháng, thấy bạn nhận biết khá tốt, mẹ luôn dặn đi dặn lại mỗi lần thay bỉm cho Pan là "Khi nào con caca thì nhớ báo mẹ nhé!". Bao giờ cũng thế. Điều ấy lặp đi lặp lại được gần 2 tháng. Một ngày đẹp trời khi bạn 17 tháng (là lúc mẹ đang trong thời gian ốm nghén em Bea), bạn Pan đến nắm tay mẹ và bảo "Mama..caca.." rồi ị luôn ra bỉm! Vào tuần sau mẹ đi mua bô ngay cho Pan.

Thế nhưng mọi việc không đơn giản. Mẹ đang ốm nghén nặng. Cứ nghe mùi nhạy cảm là nôn thốc nôn tháo. Thêm vào đó, sự nhận biết của Pan chưa thật sự nhạy. Nghĩa là khi Pan đã ị tè ra bỉm rồi mới báo, nên mọi sự xem như đã trễ. Mẹ và Pan lại sắp về Việt Nam (nghĩa là Pan sẽ có sự thay đổi đột ngột về môi trường sống - điều bất lợi cho bất cứ cuộc training nào đối với trẻ). Thế là cùng lúc quá nhiều nguyên nhân, mẹ đành chấp nhận đợi đến khi Pan 2 tuổi như lời khuyên của các chuyên gia và vài người bạn.

(Còn tiếp)

Kì sau : Chuyểm bỉm tả (2) : các phương thức giúp trẻ bỏ bỉm và làm chủ việc vệ sinh của mình.


Source: http://vubuifamily.blogspot.ru/2011/08/chuyen-bim-ta-1.html

Saturday, April 13, 2013

Nếu con được làm lớp trưởng!

No comments:
 

Hồi học lớp 3 ở VN, vào học kỳ 2 tự nhiên được thầy ưu ái cho làm lớp phó trật tự, ôi thích lắm, rồi sau vài tuần được đứa bạn đồn lại ra "tớ nghe con H nói với con T, là thầy P nói với nó cho cậu lên làm lớp phó trật tự vì cậu nhiều chuyện quá, nên giờ cho cậu làm lớp phó để cậu đi giữ trật tự mà bớt nói lại. Móa ơi lúc đó cay lắm nha, lên xin thầy xuống chức ngay T_T.  Giờ đọc bài dưới đây nói về vấn đề lớp phó lớp trưởng mà thấy nhớ tiếc ngậm ngùi.

Thursday, April 11, 2013

Phòng cho con gái...

No comments:
Đây là căn phòng dành cho 2 cô công chúa của nhà Sopha and lulu...http://sophandlulu.com/designdecor/
Cách thiết kế của Châu Âu luôn làm tôi choáng ngợp. Các bạn hãy tận hưởng từng chi tiết của căn phòng nhé 

GirlsRoom4GirlsRoom8GirlsRoom7GirlsRoom3
Girls Bed Room Decor
GirlsRoom10
GirlsRoom6GirlsRoom2GirlsRoom5

Wednesday, April 10, 2013

Tôi có thể làm bất cứ điều gì, vậy thì tôi lựa chọn thế nào?

No comments:


Trong lúc đang lướt web thì một tiêu đ đập vào mắtTôi có thể làm bất cứ điều gì, vậy thì tôi lựa chọn thế nàocủa một cô bé bước vào tuổi 20.  Nó làm tôi nhớ đến buổi nói chuyện lần trước với con bé T, khi tôi cằn nhằn về một số suy nghĩ và hành động của nó, nó đã gọi tôi là stereotypetức là “con người khuôn mẫu”. Khi đọc bài viết của cô gái này, tôi phục cách cô gái biết rõ việc được và mất trong cái "tự do của tuổi trẻ", tôi bỗng nhiên giật mình và hỏi, nếu con gái tôi bước vào 20 tuổi và nó muốn được tự do trong suy nghĩ, thì tôi sẽ cư xử thế nào. Trong vòng 20 năm tới tôi sẽ chuẩn bị hành trang vào đơi cho nó thế nào đ CHÍNH TÔI có thể tự tin nói với nó câucon hãy tự quyết định về những gì mình làm kể từ ngày hôm nay”, hay tôi sẽ giữ rịt nó lại và áp đặt suy nghĩ của tôi cho nó.  Tôi nhớ đến câu chuyện của em trai tôi khi nó nói về trò chơi tuổi thơ : cùng những đứa bạn nghịch dại, ném tuyết vào xe hơi. Mọi lần thì chỉ bị trách mắng la hét, nhưng đến một lần đã bị một đám chủ xe đuổi theo và tẩn cho một trận. Nó đã có một bài học nhỏ như cục kẹo, khi nó kể lại thậm chí nó không nhỡ là nó bị đánh đau thế nào, nó chỉ nhớ lại những đứa bạn đã trải qua việc đấy với nó…

Bài viết của cô gái trẻ

“ Jenny NorenBerg nói về sự tự do của cô ấy khi bước vào tuổi 20, thay đổi công việc theo ý thích, chu du từ thành phố này sang thành phố khác, những điều kiện khác nhau và cảm giác lạc lối trong tất cả

Như tất cả đa số ở tuổi 20, chúng tôi vẫn độc thân chứ không như những người phụ nữ cách đây 40 năm, bận rộn con cái. Jenny nhắc về mẹ cô như  là” bà có thể có cơ hội lên đại học, nhưng thời đấy bà đã được sắp đặt đ đi đến hôn nhânTôi đồng ý là khi ta vẫn còn ngưỡng cửa của phổ thông, suy nghĩ vẫn còn đơn giản hơn rất nhiều, lúc ấy điều khó khăn nhất chỉ là lựa chọn học gì tiếp, học đâu, sự nghiệp, bạn bè và tin vào hạnh phúc

Tôi là người đã lựa chọn con đường nhiều chông gai nhất và không chỉ một nơi. Khi tốt nghiệp phổ thông và cầm cái bằng của mình trong tay tôi đã nghĩ, sẽ không có ranh giới cho bất cứ việc gì. Nếu tôi thực sự muốn, tôi có thể chọn bất kỳ thành phố nào trên thế giới và thực hiện ước mơ của mình. Nhưng, trong đó vẫn có mặt trái của nó “ càng nhiều sự lựa chọn hơn, bạn càng phải tự quyết định nhiều hơn- và bạn sẽ không đổ lỗi cho bất cứ ai nếu mọi việc trở nên tồi tệ hơn"

Tôi sẽ không trao đổi sự tự do này cho bất cứ điều gì. Tôi biết ơn và cảm nhận đươc sức mạnh và cơ hội mà tôi có. Tôi, tự trả tất cả các hóa đơn của mình, sở hữu một chiếc xe, có một sự nghiệp thành công và đồng thời vẫn đầy trách nhiệm và nghĩa vụ. Tuy nhiên, có phải mẹ hoặc bà tôi đã chịu ít áp lực hơn? Họ kết hôn sớm theo truyền thống và làm việc một cách trung thành ở một công ty trong 40 năm và “hạ cánh an toàn” với tiền lương hưu của mình? Đối với tôi, đấy là “sự ổn định”, nhưng không phải “tự do lựa chọn” .

Như tôi đã đề cập, thành phố mới, gương mặt mới, việc làm mới thu hút tôi. Tôi mong muốn tìm thấy sự thay đổi. Khi tôi ra khỏi “nơi êm ấm” của mình, tôi tìm ra được sức mạnh tìm ẩn bên trong và ngay cả điểm yếu của bản thân, và ngay cả việc phải hạ mình. Nhưng tôi khao khát có những cảm xúc đó.  Đôi khi tôi cũng bị tổn thương và đánh mất bản thân chính vì những mối quan hệ tình yêu bạn bè. Nhưng đấy là một phần của quá trình, nó làm cho tôi có trách nhiệm hơn với cuộc sống tôi tạo ra.

Mặc dù con đường này không phải dành cho tất cả mọi người, tôi không đánh giá nó là xấu, nhưng đây là từ kinh nghiệm của tôi. Quyết định của tôi. Và tôi sẽ không đánh đổi cuộc phiêu lưu hoang dã của tôi cho sự tự mãn.

Tôi tin rằng thông qua những thay đổi đấy và ngay cả khi tôi không còn ai xunh quanh, tôi đã tìm thấy bản chất của chính mình và sự tự tin. Với quyết tâm và sức mạnh Jenny kết luận, "Tôi biết một ngày nào đó tôi sẽ nhìn lại  - trước khi tôi có vợ, chồng, gia đình và con cai để chăm sóc- tôi sẽ cảm ơn những năm tháng đấy,mà chỉ thuộc về tôi"

Tôi không thể không đồng ý. Tuổi trẻ nên để khám phá, để mất, để học hỏi và phát triển. Bạn sẽ biết ơn đối với sự tự do ở độ tuổi 20 của mình chứ? Bạn sẽ càng mạnh mẽ hơn qua những kinh nghiệm, thử thách và mất mát hay bạn cảm thấy mình bị áp đảo?”

Source: http://smallhandsbigideas.com/about/
Photo: Megan Cieloha